Thế nhưng sau đó, cô không hề làm ra hành động nào quá giới hạn, mà chỉ nhẹ nhàng chạm trán mình vào trán John, rồi đứng dậy, lùi lại giữ khoảng cách với tên đàn ông đang căng cứng cả người kia.
Cô khoanh một tay trước ngực, tay kia rút chiếc quạt xếp từ trong túi áo ra, xòe quạt che nửa khuôn mặt, rồi dùng ánh mắt đầy vẻ trêu tức nhìn John, chậm rãi mở lời:
“John Maslow, trước đây tôi cứ tưởng anh là kiểu người dù trời sập cũng không đổi sắc mặt. Nhưng biểu hiện hôm nay của anh lại khiến tôi hơi bất ngờ đấy.”
“Xem ra anh không phải là cỗ máy vô cảm như tôi nghĩ, mà vẫn còn chút hơi người.”




